Bài văn tả dòng sông hồng

     
1. Trả lời làm bài1.1. Dàn bài bác tả dòng sông Hồng1.2. Sơ đồ bốn duy tả chiếc sông Hồng 2. Bài bác văn chủng loại tham khảo2.1. Bài xích văn mẫu 12.2. Bài xích văn mẫu mã 22.3. Bài xích văn mẫu 32.4. Bài văn chủng loại 42.5. Bài xích văn mẫu mã 52.6. Bài bác văn chủng loại 62.7. Bài xích văn chủng loại 7
Tả chiếc sông Hồng là đề bài bác thường chạm chán đối với dạng bài xích tả cảnh trong chương trình Tập làm văn lớp 5. Vì chưng thế, những em học sinh và các phụ huynh hãy đọc bài hướng dẫn dưới đây của Đọc tài liệu để núm được phương pháp làm bài
tả dòng sông Hồng sao để cho hợp lí và không thiếu thốn nhất.-----------------

Hướng dẫn làm bài văn tả mẫu sông Hồng

Dàn bài tả dòng sông Hồng

1. Mở bài:* trình làng chung:- mẫu sông em định tả có tên là gì? sống đâu? (Sông Hồng)- tại sao em lại chọn tả loại sông ấy? (Sông Hồng đính bó với tuổi thơ em.)2. Thân bài:* Tả loại sông:a) Buổi sớm:- mặt sông phẳng lặng, thấp thoáng trong sương.- bãi mía bờ dâu bên kia sông xanh mờ mờ.- dãy thuyền chài neo giáp bờ le lói ánh lửa nấu cơm trắng sớm.- Tiếng tín đồ í ới, xôn xao chỗ bến đò ngang; giờ mái chèo khua nước...- nắng nóng lên, phương diện nước lấp lánh, đỏ đậm phù sa, cuồn cuộn trôi xuôi.- hoạt động trên bến cảng tấp nập, nhộn nhịp...

Bạn đang xem: Bài văn tả dòng sông hồng

b) Buổi chiều:- người lớn, con nít xuống sông tắm mát.- dòng sông như giang rộng lớn vòng tay ôm tất cả vào lòng.- vào ánh hoàng hôn, cảnh sông nước càng thêm thơ mộng.3. Kết bài:* cảm xúc của em:- mẫu sông gắn bó thân thương với tuổi thơ đầy kỉ niệm.

Xem thêm: Hóa Lớp 8 Bài 2 Chất - Lý Thuyết Hóa 8: Bài 2


*
Bên cạnh dàn ý và sơ đồ bốn duy tả cái sông Hồng, những em hãy đọc các bài xích văn tả chiếc sông Hồng hay sau đây nhé!

Bài văn mẫu xem thêm tả mẫu sông Hồng

Bài văn chủng loại 1Con sông Hồng rã qua quê hương tôi. Sông chảy giữa những bãi mía bờ dâu xanh ngắt. Mặt sông nhuốm đỏ như màu gạch ốp non nên mới mang tên là sông Hồng. Chiếc sông đẹp như dải lụa đào thế ngang mặt trên tấm áo màu xanh lá cây của đồng bởi Bắc Bộ. Con sông này đã gắn sát với tuổi thơ của tôi. Tôi và con sông đã trở nên thân thiết.Những buổi sáng, dòng sông Hồng mới sống động làm sao! Từng đoàn thuyền tấn công cá giong buồm thả lưới trắng xóa cả phương diện sông. Phần lớn tiếng hò, giờ hát vang lên. Sông tấp nập mọi tàu thuyền vận tải như mắc cửi. Hai bên bờ ứ lại phần đa hạt sương bên trên lá cỏ non như các hạt ngọc nhỏ xíu xíu, long lanh... Cỏ còn đang ướt đẫm sương tối mà những bà, các chị buôn bản viên sẽ ra tỉa bắp, hái dâu. Buổi trưa, con nít rủ nhau ra vùng vẫy, rửa mặt rửa. Bọn chúng lặn hụp, bơi lội khéo léo như những nhỏ cá heo. Sông ôm chúng vào lòng, bao phủ lấy những dứa trẻ em hồn nhiên, vui miệng và nghịch ngợm. Sông êm ả dịu dàng như một người mẹ đối với lũ con. Những các cụ râu tóc bạc phơ dắt con cháu ra sông rửa mặt rửa, những người mẹ bận rộn mang quần áo, chiếu màn ra giặt giũ. Hồ hết chiều hè hoặc những trời tối trăng sáng, tôi và chúng ta bơi thuyền ra thân sông buông chèo mặc đến nó trôi đủng đỉnh rồi nằm dài ra sạp thuyền nhìn trăng, chờ gió.

Xem thêm: Tác Giả Của Bài Thơ Sông Núi Nước Nam Tác Giả Là Ai, Bài Thơ Sông Núi Nước Nam Nam Quốc Sơn Hà


Dòng sông này đang để lại mang đến tôi hầu hết kỉ niệm êm đềm nhất! lưu giữ ngày nào new lên ba, người mẹ dắt ra sông tắm, tôi sợ với hét ầm lên tỉ ti khóc. Rồi năm học tập lớp Một tôi sẽ để lạỉ cho con sông này một kỉ niệm cực nhọc quên. Hồi đó tôi chưa chắc chắn bơi. Các bạn rủ tôi ra sông tắm. Cửa hàng chúng tôi đùa nghịch ở ngay gần bờ chứ không đủ can đảm ra thân sông. Cái nón "tốt đỏ" mà bà mẹ mua đến sáng nay chưa có quai, tôi nhóm lủng liểng trên đầu bị gió thổi trôi ra giữa sông. Tôi hoảng hốt vội nhào ra gắng lấy. Tuy vậy không kịp nữa rồi, nó trôi xa lắm, chẳng thể nào mang được nữa. Tôi không biết bơi nền suýt bị chìm nghỉm xuống lòng sông. Lũ các bạn tôi đều lừng khừng bơi; cuống quýt định cụ tay nhau dàn thành hàng nhiều năm để tôi vậy vào mà ngoi lên. Vừa khi ấy thầy giáo tôi trải qua thấy chỏm tóc tôi bềnh bồng trên khía cạnh sông bèn nhằm cả áo quần nhảy xuống vớt tôi lên bờ, khía cạnh tôi nhợt nhạt trắng bệch, bụng no nước. Thầy dốc ngược tôi lên rồi làm cho hô hấp nhân tạo. Một lát sau tôi tỉnh dậy, thầy bế tôi về nhà. Những bạn ai ai cũng vui mừng mang đến tôi cùng thương tôi. Về mang lại nhà, cha mẹ tôi mang lại tôi đến trạm xá. Nhì ngày sau, tôi về với lại ra sông tắm. Loại sông mát giá buốt vỗ về tôi như xin lỗi tôi thì phải. Tôi thở phào. Sông ơi sông! Sông không tồn tại lỗi gì đâu. Thiết yếu ta mới là người có lỗi đấy sông ạ.